|
V̉NG TAY NHÂN ÁI Giữa tiếng ồn ào của đường phố, sừng sững một ngôi trường khang trang nhưng dường như “im lặng” với mọi khách qua đường. Mỗi khi có dịp đi ngang qua, tôi đều nh́n vào nhưng chẳng thấy ai cả. Một ngày nọ, tôi dừng chân trước cổng và dán mắt nh́n ḍng chữ xanh nổi bật trên nền đá “TRƯỜNG KHUYẾT TẬT NHÂN ÁI”. Vẫn tiếp tục với thắc mắc: Khuyết tật th́ có nhiều dạng lắm: mù, câm điếc, bại năo, chậm phát triển hay là… Đang miên man với ḍng suy nghĩ, bỗng tôi thấy một người đàn ông hơi đứng tuổi đang chở một em nhỏ trên chiếc xe đạp cộc cạch. Được biết ông ta là phụ huynh của trường; không bỏ qua cơ hội, tôi liền ṭ ṃ hỏi han… Sau lần ấy, tôi thấy cảm thương các em khuyết tật vô cùng ! Một ngày nọ, tôi cùng một vài người bạn đến thăm các em. Qua trao đổi với các xơ, tôi biết rơ hơn về những nét sinh hoạt của trường và hôm nay có mặt trên trang giấy, tôi xin chia sẻ với bạn đọc về những em khuyết tật và những nụ hoa nhân ái vẫn không ngừng tươi nở trên mảnh đất Tiền Giang thân yêu. Đă từ lâu, Đức Cha Phaolô Bùi Văn Đọc, Giám Mục Giáo phận Mỹ Tho mong ước trong Giáo phận có một cơ sở từ thiện để góp phần với xă hội giáo dục các em khuyết tật. Niềm thao thức của ngài đă trở thành hiện thực khi ngôi trường được xây dựng và hoàn thành vào ngày 12-04-2004. Đến nay trường đă đi vào hoạt động được gần ba năm với 57 em học sinh khiếm thính. Trường được thành lập và hoạt động dưới sự bảo trợ và quan tâm chu đáo của Ṭa Giám mục Mỹ Tho, do Cha Giám Đốc Giacôbê Hà Văn Xung, hiện đang là Cha Sở nhà thờ Chánh Ṭa Mỹ Tho quản lư với sự cộng tác tích cực của các xơ Ḍng Thánh Phaolô Mỹ Tho. Ngôi trường này nh́n bề ngoài có vẻ lắng đọng và “im ĺm” như tên gọi của nó. Nhưng bên trong là cả một cảnh quan tươi đẹp, khang trang với nhịp sinh hoạt không kém phần sôi động. Khách đến tham quan trường, ai cũng trầm trồ khen: “Ngôi trường tuyệt quá !”.Và càng ngạc nhiên hơn khi họ nghe được tiếng chào hỏi, cám ơn, cả tiếng hát bập bẹ, ngọng nghịu từ môi miệng của các em câm và điếc. Nơi ngôi trường này, chiếc nôi “Nhân Ái” trở nên thiết thân như ngôi nhà thứ hai của các em. Nếu có dịp đến trường vào sáng sớm, các bạn sẽ nghe được tiếng gọi nhau ơi ới, tiếng quét lá sột soạt, những bước chân khởi động ṿng quanh sân trường, tiếng hít thở nhịp nhàng qua các động tác thể dục buổi sáng. Rồi tiếng chuông nhanh chân xếp hàng… đến giờ ăn…đến giờ học… Sân trường lại vang lên tiếng đọc bài ê...a không khác chi một ngôi trường Tiểu học b́nh thường. Lần kia, đến với các em vào một đêm trung thu, tôi thấy được mắt các em ánh lên niềm vui, hạnh phúc, b́nh an hoà lẫn những tiếng cười gịn tan, rộn ră…Tôi thầm nghĩ “Dù các em bị khiếm thính nhưng tâm hồn các em không khuyết tật”. Ra về, ḷng tôi như xao động… Tôi thầm cầu nguyện và thay cho các em cảm ơn những người đă mở rộng ṿng tay yêu thương, chấp cánh cho những mảnh đời bất hạnh có được niềm tin, ước mơ và hy vọng. Tôi thầm ước mong mỗi người chúng ta cũng trở thành những đóa hoa của ḷng nhân ái, biết chia sẻ với những người kém may mắn, theo lời mời gọi của Giáo Hội và xă hội “Hăy dành t́nh thương cho những người Khuyết Tật”. Tháng Mân Côi Người con Giáo Xứ
|